Subtract: The Untapped Science of Less
About:
Leidy Klotz’s argument — backed by behavioral science — that humans have a systematic bias toward adding rather than subtracting, and that this blindspot costs us dearly in design, policy, and everyday life. The fix is learning to ask: what could I remove?
What I find interesting:
The research showing that even when subtraction would clearly improve something, people default to addition — is quietly devastating. I don’t fully agree with every conclusion (some feel pushed to an extreme), but the core rationale is sharp and genuinely useful.
Why read it:
A counterintuitive lens for anyone who tends to solve problems by piling on more — more features, more steps, more rules. Sometimes the best version of anything is the one with things removed.
Về cuốn sách:
Klotz dùng khoa học hành vi để chứng minh rằng con người có xu hướng thêm vào thay vì bớt đi — và điểm mù này khiến chúng ta tốn kém trong thiết kế, chính sách, và cuộc sống hàng ngày. Câu hỏi cần tập đặt ra là: mình có thể bỏ bớt cái gì?
Điều thú vị:
Nghiên cứu chỉ ra rằng ngay cả khi bớt đi rõ ràng là giải pháp tốt hơn, người ta vẫn cứ thêm vào — cái đó âm thầm đáng lo lắm. Mình không hoàn toàn đồng ý với mọi kết luận (có vài chỗ hơi cực đoan), nhưng lý luận cốt lõi thì sắc sảo và dùng được.
Tại sao nên đọc:
Góc nhìn đảo ngược dành cho ai có thói quen giải quyết vấn đề bằng cách chất thêm — thêm tính năng, thêm bước, thêm quy tắc. Đôi khi phiên bản tốt nhất của bất cứ thứ gì là phiên bản đã được bớt đi.