Language options

Khi hơi thở hóa thinh không

reads
Author

Paul Kalanithi

Published

2 tháng 1, 2020

★★★★☆

About:

Paul Kalanithi was a neurosurgeon diagnosed with terminal lung cancer at 36 and wrote this memoir as he was dying. It’s not a book about death — it’s a book about what makes a life worth living, written by someone who suddenly had to answer that question without the luxury of time.

What I find interesting:

As a doctor myself, what struck me was how Kalanithi moved between being a physician and a patient — and how that crossing revealed the limits of what medicine can offer. It’s a book that made me sit with the question of why I chose this profession.

Why read it:

One of the few books that earns the word profound. Read it slowly. The last chapter, written after his death by his wife, is devastating in the best sense.

Về cuốn sách:

Paul Kalanithi là một bác sĩ phẫu thuật thần kinh, được chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối khi mới 36 tuổi và viết cuốn hồi ký này trong khi đang hấp hối. Không phải sách về cái chết — mà là sách về điều gì làm cho một cuộc đời có ý nghĩa, viết bởi người đột nhiên phải trả lời câu hỏi đó mà không còn nhiều thời gian.

Điều thú vị:

Là bác sĩ, mình bị ám ảnh bởi cách Kalanithi di chuyển giữa vai người thầy thuốc và vai bệnh nhân — và cái ranh giới đó phơi bày ra giới hạn của y học rõ hơn bất kỳ sách giáo khoa nào. Cuốn này làm mình ngồi rất lâu với câu hỏi: mình chọn nghề này để làm gì?

Tại sao nên đọc:

Một trong số ít cuốn xứng đáng với từ “sâu sắc.” Đọc chậm thôi. Chương cuối, do vợ ông viết sau khi ông mất, làm mình rơi nước mắt theo cái cách không hề hối tiếc.